Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Những truyện ngắn hay về thầy cô cho còn rất nóng báo tường ngày 20-11.

Ở thầy tôi là sự hy sinh cao cả xuất phát từ lòng yêu nghề

Những truyện ngắn hay về thầy cô cho báo tường ngày 20-11

Đã thành công khi học xong bằng nghề và đi làm với thu nhập tạm ổn định con càng hàm ơn thầy hơn. Con biết có thể thầy sẽ không bao giờ đọc được những dòng này nhưng con vẫn muốn viết ra bằng tất cả tình cảm.

Con viết những dòng này trong giờ nghỉ trưa tại cơ quan. Nhận thức được giá trị của đồng tiền. Hiện thời mùa hoa lau trắng Đã 10 năm rồi em không gặp lại Thầy. Những gánh tranh mây mà cha Thầy đã lặn lội mang về từ trong rừng sâu. Vậy mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy. Kết quả con bị bắt quả tang và bị buộc thôi học ngay thức thì. Tri ân người cha thứ hai trong cuộc thế của con.

Con phải tiện tặn lắm mới có thể tạm đủ sống để đi học. Thầy nói ước mong thoát nghèo của con cũng là mong ước của cả đời thầy. Những bức thư hai thầy trò mình gởi con đã nói rất rõ. Thấy những chấm tròn. Vẫn mải miết chèo đời… Người thầy năm xưa Tôi sinh ra ở làng quê nhỏ. Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu những gì thầy muốn nói.

Con có thể nghèo hơn. Thầy đều đến lớp để mang cho chúng tôi nhiều điều mới lạ. Quơ đều hàng phục tôn làm "chủ tướng". Người thầy. Rằng Lý Thông. Nhân. Thầy vẫn tin rằng các học trò của thầy sẽ xây dựng một tương lai tươi sáng hơn. Những khúc gập. Đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết.

Hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi. Bởi có một ngày. Thầy kể. Cũng chừng ấy thời kì em vẫn hằng mơ một ngày em được trở lại thời thơ bé với bao kỷ niệm lưu luyến với thầy cô và bè bạn. Giờ đây đã trưởng thành hơn. Con cũng không biết viết từ đâu. Tôi không sao quên được hình ảnh thầy với chiếc xe đạp cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay.

Nhưng ở nơi đó tôi đã tìm thấy nhiều niềm vui và những kỉ niệm về người thầy thân thương với lòng biết ơn sâu sắc.

Đó là những lời dạy bảo quý báu khích lệ tôi trong những tháng năm dài. Những bông lau trắng bời bời như nỗi nhớ của em về Thầy.

Chính thầy đã xác định cho con lối đi học nghề để có một công việc với thu nhập ổn định. Con người cần phải bền chí hơn loài hoa lau ấy. Đều có những giá trị mà chưa có ai viết hết. Những bài giảng của thầy nghe đâu “đánh thắng” cả mùa nước lũ.

Ngày đầu đi học tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e ngại thầy. Đến bây chừ em vẫn luôn mang theo bên mình hình ảnh của một màu hoa - trắng bốp khiết như những tình cảm mến thương của những cô cậu học sinh dành tặng thầy cô giáo. Ngồi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân trần. Con có cảm giác ở đây người ta sống nhanh quá.

Thầy đã xúc động đến lặng người. Ôi! Sao mà nhớ thầy đến thế! Trên con đường dài với lắm khấp khểnh. Thời kì đã trôi qua. Con người không biết lượng thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường. Để thầy dễ nhớ. Thầy tận tụy trong từng bài giảng. Riêng với tôi.

Thầy sống và làm việc theo đúng lời dạy của Bác Hồ kính yêu. Một buổi đi làm thêm. Con mà viết về thầy chắc con sẽ viết hoài. Chợt thấy cay cay sống mũi. Thương ắt học trò. Thầy dạy chúng con hãy biết chú ý và chăm nom đến những người xung quanh. Chúng con nào biết cuộc thế chỉ có những bà tiên và ông bụt. Thương xót cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.

Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi. Một cha nội vùng sâu vùng xa của đất Đồng Nai. Đặt nền móng xây dựng độc lập tự chủ của tổ quốc. Nhìn lưng thầy ướt sũng mồi hôi mà miệng vẫn vui cười. Mắc cỡ về quá vãng đã qua. Người sống lâu nhất là người cảm nhận được cuộc sống này nhiều nhất. Mái tóc pha hơi sương. Vâng.

Về bài học đầu tiên của Thầy. Chữ trước nhất hồi đó Thầy học là chữ 0. Tôi vẫn nhớ mãi những lần được thầy đưa đến trường. Những thác ghềnh luôn là một phần chẳng thể thiếu. Chỉ khẻ cười rồi lặng im. Con sẽ vậy. Nhưng dù thời gian có trôi qua bao lăm. Nhìn ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy. Vâng con sẽ nghe theo lời thầy.

Đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người nhà bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên… Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ thơ ngây nhìn cuộc thế bằng một ánh nhìn như vốn.

Từng giờ đến lớp. Thế mà năm cuối đại học khi mà kỳ tập sự trước mắt con lại bị cám dỗ đồng tiền quật ngã để phải ra đi trong đớn đau. Tôi có thể tả bằng hai từ “yêu thương” và “tận tụy”. Về ái tình giang sơn và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc.

Là những đêm không ngủ soạn giáo án của thầy. Thầy yên tâm nhé! HT (tổng hợp). Con sẽ chọn một bông hoa nào con cho là đẹp nhất?!”. Thưở ấy. Ôn luyện để con thi đại học. Thành tích “ học trò nghèo vượt khó học giỏi ”… Ngày con học xong cấp ba và thi đậu đại học con đã khóc như một đứa trẻ.

Từ lần đầu được gặp thầy rồi được thầy bảo ban. Con đường dài hình như ngắn lại; cái nóng của buổi trưa nắng gắt chừng như cũng mát dịu hẳn đi. Căn nhà bé nhỏ ấy chứa đựng tấm lòng yêu thương mênh mông của thầy tôi. Không khuất phục cái nghèo. Hôm rồi lang thang một chút trên mạng internet vào những diễn đàn dạy và học con tìm thấy những bài học.

Với con phút chốc bước ra khỏi cồng ngôi trường đại học mình gắn bó hơn bốn năm trời mãi mãi in sâu như một bài học chẳng thể nào quên. Không có cuốn giáo án nào ngoài cuốn giáo án trái tim. Ngày con xuất phát đi nhập học thầy không có gì nhiều ngoài những lời nhắn nhủ tâm huyết và một ít tiền dành dụm gởi con làm quà.

Giờ đây đứng trước triền sông bạt ngàn hoa lau trắng - loài hoa giản dị đã trở thành ký ức linh trong em khi nhớ về Thầy.

Lại một lần nữa trong tận cùng đau đớn. Con vướng vào cá độ bóng đá và game online dẫn đến nợ nần. Nhớ những người đồng đội cũ. Chiếc bảng đen. Cả những ngày nóng nực hay những ngày mưa. Học đếm từ số 1 đến số 10. Học bì bõm trong nước Thế mà vui đến lạ. Và khi đó tôi mới hiểu điều thầy muốn nói.

Rồi Thầy quay lại nói với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nhắc Thầy nhớ mẹ. Thầy ạ. Thầy lại dạy thêm cho em mà không lấy một đồng bạc công nữa

Những truyện ngắn hay về thầy cô cho báo tường ngày 20-11

Trong trẻo. Những lời bảo ban của thầy đã theo tôi trong những tháng năm dài. Em thấy tuổi thơ mình trở về bình yên.

" Học ăn học nói học gói học mở ". Con sẽ nuốm đi làm và học đại học đương thứ vào ban đêm. Khắp đường xá. Con sẽ làm được vì con có lòng tin. Thuở ấy. Tủi nhục thầy lại bên cạnh con. Bài học trước tiên em học ở Thầy là bài giảng về lịch sử về Đinh Tiên Hoàng - vị vua tài ba đã dẹp loạn 12 sứ quân.

Con sẽ dừng viết ở đây và con xoành xoạch nhớ câu nói của thầy “ Sống ở trên đời mọi thứ có thể mất đi nhưng ngày mai thì vẫn còn. Vẫn tận tụy và đầy yêu. Ngoài triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió.

Thầy tận tụy với nghề. Vậy mà có thể viết ra những phần mềm dạy học môn toán cấp ba đầy hữu ích và thiết thực với cộng đồng mạng như thế thật là hiếm có. Nhiều người cứ nghe đến Đồng Nai lại cho đó là một tỉnh no ấm.

Lời khuyên nhủ thật nhẹ nhõm nhưng sâu sắc và làm người ta yên lòng lắm. Thầy đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thưở học sinh có lớn mà không có khôn… Báo Đời sống và luật pháp Online xin giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay viết về thầy cô - những người làm nhiệm vụ chống chèo các con thuyền sang sông.

Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Cha mẹ luôn cổ vũ chúng con nuốm học để có cái chữ. Thầy đã cổ vũ con để con học. Tủi hổ. Dù gió mưa có quất bao lăm thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao.

Đinh Bộ Lĩnh cùng các bạn chăn trâu lấy bông lau làm cờ bày trận đánh nhau với trẻ con thôn khác.

Hơn cả 1 người thầy dạy chữ. Mà vô tình quên lãng đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài.

Sạch sẽ. Viết mãi đến khi mệt mà vẫn muốn viết vì thầy trò ta có quá nhiều tình cảm và có quá nhiều điều đặc biệt. Thầy đã đánh thức được lòng tự tôn và cho con những lời khuyên đúng đắn. Từng trang giấy trắng. Trường tôi nghèo lắm. Tôi bước vào lớp trong sự yên tâm lạ thường. Đâu biết cô bạn đôi khi ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm.

Một phút nông nổi con đi đánh cắp điện thoại di động và tiền tài bạn trong ký túc xá để ăn xài. Hãy nắm lấy nhịp để con có thể tiến xa hơn”. Khi con ngục gã. Đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai. Chúng con nào biết “miễn thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Đến hôm nay.

Bạn không quen. Là tấm gương sáng của một người Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh. Thầy làm bạn với con để san sẻ và khuyến khích con. Thầy từng bước làm con quên đi tự ti và hướng con đi con đường mới khó khăn hơn nhưng rất thực tiễn với tình cảnh của con lúc đó.

Câu chuyện kể của Thầy cũng là một bài học Thầy muốn dạy lại cho em. Viện trợ mình. Nói hết. Khi ấy con cảm thấy đó là lòng thương hại. Con đã làm được một điều tưởng như chẳng thể khi thi đậu đại học.

Khi không đến lớp. Tôi được chuyển sang học lớp mới. Con đã sống những phút chốc khó khăn nhất đời mình dưới sự dìu dắt của thầy. Bỗng tôi cảm thấy thầy thật gần gũi và thân thiết như một người bạn lớn. Thầy là một người cha tỉnh lẻ thường ngày. Lời thầy dạy thuở ấy… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết.

Món quà mà em và các bạn trong nhóm học sinh giỏi Văn đã tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng.

Để đối tốt với những người ngay và tránh xa những tính liệu. Dù giản dị. Những phần quà của mẹ mỗi buổi chợ chiều cho chị và mấy đứa em. Yêu trẻ. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – những đứa học sinh nghèo ngập tràn bao nhiêu là mơ ước và hoài bão. Quả thật đó là những điều khó mà ai cũng làm được ở cái tuổi của thầy và ở cái xã nghèo của chúng ta thầy ạ! Lúc này con lại rơi nước mắt.

Vì con luôn có thầy bên cạnh. Bon chen của những kẻ độc ác. Đúng là thầy tôi. Thầm cảm ơn thầy về những gì tốt đẹp thầy đã dành cho tôi.

Thầy tôi là như thế. " Cây lau có một sinh khí dai sức và diệu kỳ. Hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý.

Phần mềm dạy toán ấn tượng của một cha nội tên Nguyễn Quốc Phong trường THPT Định Quán. Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử. Nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời kì đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thuở học sinh có lớn mà không có khôn… Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết.

Em nhớ Thầy nói là mỗi loài hoa đều có một hồn cốt riêng. Chúng con nào biết thế cuộc luôn là những nói quanh nói quẩn. Của sự mặc cảm. Tự hào với giấy khen của trường. Ân nghĩa của thầy con làm sao trả được.

Con hạnh phúc lắm vì giờ đây em gái con lại được thầy chủ nhiệm. Chéo tay làm kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như vua.

Rồi cả phép cộng. Nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Với thầy. Quen những bộ xống áo cũ khi nhìn bạn bè mặc xống áo tây sơ mi thơm trắng sáng. Tôi nhớ đến mùa nước nổi. Lưng áo mỏng… Thầy tôi trăng hắt những đêm kia.

Đừng mơ mòng về thế cuộc là một đường thẳng… Nếu cuộc thế con không có những khúc ngoặt. Chỉ có thầy biết rõ nhất. Của sở đào tạo cho kết quả học tập. Hồi đó. Quen với một buổi cắp sách đến trường còn một buổi đi làm thuê cuốc mướn kiếm bát cơm no lòng. Có nhẽ em nhớ và kính trọng Thầy hơn bởi những điều thật giản dị như thế.

Ngôi trường làng ngày xưa đã tàn phai ít nhiều. Chỉ đơn giản là những lời dạy bình thường.

Chính cho nên ngay từ nhỏ con đã quen cuộc sống thiếu cái ăn cái mặc. Em nhớ những dòng chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng bằng tay trái xiên xiên. Thầy lặn lội đến nhà các học trò để tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và tạo điều kiện tốt hơn để chúng tôi yên tâm ngày hai buổi đến trường.

Thầy đã kể rất sinh động việc thời nhỏ. Có lần thầy hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi qua một lần trên con đường đầy hoa dại. Những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những mơ ước trước hết ấy! Thưở ấy. Tấm lòng thầy vẫn như thế. Thưở ấy. Nước mắt này không còn là nước mắt của ân hận muộn màng. Thầy còn dạy chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống.

Ngày đó con lúc nào cũng ốm yếu vì thiếu ăn. Đã hơn 10 năm nhưng hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức tôi. Chia cũng bằng những củ khoai. Thế cục con thầy không sinh con ra nhưng thầy là người đã giúp con nhận thức được giá trị của cuộc sống

Những truyện ngắn hay về thầy cô cho báo tường ngày 20-11

Tấm lòng thương tình con rất mực. Con lớn lên trong một gia đình dân cày nghèo. Thầy nhìn thấy tôi và hỏi han ân cần. Những con số trước hết Thầy biết cũng từ mẹ. Con lớn thêm một tẹo rồi. Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa. Thầy ơi. Hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… cuộc thế này vẫn luôn là bài một bài toán khó.

Về cuộc đời quân ngũ của Thầy. " - Thầy đã dạy em như thế. Đó là niên học lớp 5. Làm gì nữa.

Về tình yêu và lòng nhân ái. Nên chi con rứa học. Ăn mặc rách nát hơn nhưng con sẽ học giỏi hơn những người bạn của mình. Người thầy trước nhất trong cuộc thế Thầy chính là mẹ Thầy. Lòng kính trọng của mình để tri ân thầy.

Con luôn xác định như vậy để vươn lên. Tôi càng hiểu và thấy yêu quý thầy nhiều hơn. Mẹ Thầy nói nếu khi con nhìn thấy nắng xuyên qua mái nhà của mình. Thầy và tôi cùng nhau trò chuyện nhiều điều thích. Chiếc cặp sách cũ. Tôi đã từng được đến chơi nhà thầy – một ngôi nhà mái lá đơn sơ nhưng gọn.

Trong mười hai năm đó thầy là người giúp con rất nhiều để con có thể củng cố tri thức học tập. Thầy ơi… Dẫu đông dài. Khi mà con đột nhiên đọc được Nét bút tri ân trên báo Tuổi trẻ. Trường đều đầy nước. Cuộc sống ở Sài Gòn khác xa cái cảnh ở quê nghèo và con bị choáng ngộp thật sự. Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một vài mắt sáng và một trái tim biết xót thương.

Của hạnh phúc. Con trở nên điên loạn. Chiều nay em đi qua khúc sông gặp ngút ngàn hoa lau trắng. Người mải miết lèo lái những dòng đời xuôi ngược… Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Để mà thoát nghèo. Giá trị của sức cần lao và là điểm tựa để con bắt đầu một cuộc thế mới sau vấp ngã đầy cay đắng và tủi hổ. Thầy cẩn thận cắm "bó hoa đặc biệt" ấy của chúng em vào một bình hoa được làm bằng gốc tre ngà ở phòng làm việc của Thầy.

Người cha thứ 2 của đời con! Khi viết lên những dòng này Có lẽ thầy của con đang say sưa giảng bài trên lớp cho học trò của mình. Đối với tôi. Gấp gáp quá. Mụ gì ghẻ. " Ăn xem nồi ngồi xem hướng ". Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại. Hình ảnh những cành lau trắng đã được Thầy minh họa rất xúc động và trở thành dấu ấn không bao giờ phai lạt trong em và nhiều lứa học sinh chúng em ngày ấy.

Con người không biết lượng thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi. Trong lòng tôi vẫn mãi mãi kính trọng và biết ơn “người đay nghiến năm xưa”.

Viết như thế nào. Nhẫn nại gánh đến mấy tháng trời mới đủ làm mái nhà. Từ đó sẽ đi học lên thêm. Song bên cạnh đó vẫn còn nhiều những vùng quê nghèo như quê ta thầy nhỉ. Con học đại học nhưng cũng như thời ở quê một buổi lên giảng đường.

Khi con phạm sai lầm mọi người coi thường con bao lăm thầy lại thương con bấy nhiêu. Nhà Thầy hồi đó lợp bằng tranh mây. Những câu chuyện ngắn này cũng góp phần giúp bài báo tường của các bạn thêm hay và ý nghĩa hơn.

Thầy là thương binh. Hình ảnh của Thầy giống như một ngọn núi với những tán cây đủ chở che cho em suốt mùa nắng gắt. Con thật sự ấn tượng khi người đó chính là người thầy kính yêu của mình.

Gửi thầy con. Con cảm thấy hạnh phúc chứa chan khi mười hai năm liền mình làm lớp trưởng. Thầy ạ đối với con số tiền đó là nước mắt. Là công sức lao động. Cụ từng ngày từng ngày một vì mơ ước thoát nghèo của con.

Mùa đông đã về hun hút gió. Vâng. Đó là chữ 0. Hạ trắng. Nắng gắt hay mưa giông… Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách… Dẫu gió lạnh. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng nhiều hơn.

Thầy luôn nhắc chúng tôi vắt học tập. Nhưng có một điều. “Người thầy năm xưa” là tượng trưng của một nhà giáo Việt Nam ưu tú. Lời nói của thầy đã khích lệ tôi đủ quả cảm bước xa làng quê bé nhỏ để lên tỉnh thành học tốt hơn. Thầy chưa bao giờ kể về mình. Thầy bước vào cái tuổi tóc điểm hoa râm rồi mới bắt đầu tiếp cận máy vi tính.

Bài học làm người mẹ cũng dạy Thầy bằng những câu ca dao " Lá lành đùm lá rách ".

Con bị xúc động mạnh. Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau. Mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”. Chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ. Cũng là nơi bình yên em muốn trở về mỗi khi lòng mệt nhoài nơi đất khách.

Con là điểm sáng của cả cái xã nghèo này. Đến hôm nay. Gần 10 năm nay ít có dịp về thăm thầy cũ. Rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về thế cục. Tôi bỗng nhớ lại những câu chuyện của người thầy năm xưa. Thầy trở về từ chiến trận và đã để lại nơi ấy một cánh tay. Mười hai năm đạt thành tích cao. Đánh đâu thắng đó. Những vòng vo. Cái nghèo làm người ta thua thiệt và tủi thân.

Bài học của cả đời người với riêng con. Là người ta thấy khổ thân và điều đó làm con không muốn đi đâu. Mà là của niềm xúc động. Cầm nó con lại nấc ngẹn không nói nên lời. Trừ. Con đường đá đến trường đã thấm sao giọt mồ hôi của thầy tôi. Chứ không phải là người tồn tại với thời gian nhiều nhất ”. Đèn khuya. Con mất hết phương hướng và căm thù cả thảy những ai muốn khích lệ. Quen đi dép nhựa rách phải hàn bằng mủ cao su bên những đôi xăng đan Bitis thơm mùi nhựa mới.

Chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa. Trong trái tim em. Rồi thầy bảo rằng “trên đường con đi sau này sẽ có nhiều “bông hoa” như thế.

Quen những bữa cơm chỉ có nước mắm ăn với rau muống luộc bên những bữa cơm có thịt cá đủ đầy của chúng bạn. Cảm xúc của con lúc này mãnh liệt và dâng trào quá. Thưở ấy. Vậy mà thầy trò chúng tôi vẫn đến lớp đều đặn.

Đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa thế cuộc con đã sống như lời thầy dạy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét