Tôi rất tiếc - Robinson nói - Nhưng thật sự thì cả ngày bữa nay tôi phải dùng đến nó rồi
- Bố em làm nghề trồng hoa! – Mary giảng giải. Được việc Mày râu nói với áo dài: "Bố mẹ bà chắc chẳng bao giờ nhờ bà được việc gì!". Mary mang một cái túi với một cái cây. - Bố em là chủ tiệm rượu. **** Món quà tặng cô Hôm đó là ngày sinh nhật của cô giáo dạy tiểu học.
– Có phải đó là rượu vang không? - Không phải ạ! Cô nếm thêm một chút nữa.
- Cô thích lắm! Cám ơn bố cho cô nhé! Phillip bước tới với một cái hộp to đang chảy ra một thứ chất lỏng. - Ơ. Tôi tự hỏi không biết sáng nay anh có dùng cái cưa máy hay không? - Người hàng xóm bắt đầu. Anh có phiền nếu tôi mượn chúng không? - Người hàng xóm hỏi.
- Hơi chua! Hình như là champagne? - Cô lại đoán sai rồi! Cô giáo lại thử thêm nữa và rốt cuộc nói: - Cô chịu rồi. - Thật tót vời! Nhớ cảm ơn bố hộ cô nhé! – Cô giáo ân cần cảm ơn. Cô giáo đưa ngón tay quyệt một ít thứ chất lỏng và đưa lên miệng nếm thử. - Có vị ngọt chát! – Cô nói
Một con cún con ạ !. - Lần này ông ta sẽ không có dịp mượn được thứ gì nữa đâu - Robinson lẩm nhẩm nói với vợ - Xem đây này. - Bố em làm nghề gì? – Cô giáo hỏi. Cô rất dễ thương. Kế đó.
Thế trong hộp là cái gì vậy? Gương mặt Phillip bừng lên rỡ ràng: - Thưa cô. - !!!!! **** Láu cá Cứ mỗi lần người đàn ông nhà bên đến gõ cửa nhà Robinson là y như rằng ông ta sẽ mượn một thứ gì đó. - Nếu vậy thì anh sẽ không cần những cây gậy chơi gôn đâu nhỉ. - Bố em là người làm bánh! – Johnny giải thích. Được mọi học sinh yêu mến nên các em mang rất nhiều quà đến tặng cô.
- Ôi. - Sao lại không? - Nhờ việc gì. Nói nghe coi? - Mẹ tui vẫn "nhờ" tui: Mày ăn ít lại cho tao nhờ ! Mày bớt làm biếng cho tao nhờ ! Mày bớt ngủ đi cho tao nhờ. Johnny tặng cô giáo một hộp bánh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét