Trong nhà thì chẳng có đồ đoàn gì đáng giá
Thực hư ra sao thì cứ phải gặp người trong cuộc mới hay.
Đến khi làm đồ án tốt nghiệp thì mẹ tôi đổ bệnh nặng. Kẻ nhiều. Nhà thì dột nát như túp lều.
Ai cũng mừng cho ông. Tiền thì không có. Sau bao thế. Mẹ tôi phải dậy từ khi sương đêm vẫn còn ướt đầm. Chiếc giường bị sập một nửa số thang và không có lấy nổi manh chiếu. Trong làng xã nếu có ai thuê chở đi cưới hỏi tôi đều nhận để còn kiếm đồng ra đồng vào”.
Theo lời ông Cẩn. Chuyện về ông Cẩn với cái tính khí “khác người” thì trong thôn ngoài làng ai cũng hay. Bà vợ mang lên trình chính quyền xã. Nhưng theo cách nghĩ của chúng tôi Có lẽ chiếc xe chỉ là công cụ để mỗi khi ông đi cạ đê điều cho đỡ Nguy hiểm mà thôi.
Tôi lại đi làm mướn cho người ta. Trên đường trở ra chúng tôi đã tìm đến một Công an viên xã Đồng Minh thì được cho biết ông Cẩn là người cẩn thận. Không lo chết đói. Tôi phải đi làm mướn để có tiền đến trường. Tôi cố chí đi học thêm tấm bằng đại học.
Đến khi ông Cẩn chồng đủ tiền mặt ra thì người chủ xe mới dám tin. Bắt ốc kiếm tiền lo từng bữa ăn. Tôi xin đi học Trung cấp về Thủy lợi. Nhà nào chẳng có ít ra một chiếc ôtô để đi. Có nhẽ cái sự kinh ngạc về ông Cẩn - người đàn ông sống ở “túp lều” vẫn có ôtô đi - đối với rất nhiều người dân ở Vĩnh Bảo âu sẽ không chợt mà hết sự hiếu kỳ và quả thật khó lý giả. Ai cũng không khỏi ngạc nhiên.
Ông cũng ghi vào sổ để nhớ khi có tiền thì trả lại. Ông cười và điềm tĩnh đáp lại bằng những lời tâm sự rất thật về tuổi thơ cơ cực của mình: “Quê tôi nghèo lắm.
Gia cảnh thì nghèo rớt. Vừa để đi làm cho an toàn. Mua ôtô để đi lạ đê cho an toàn cũng thật hợp tình cho cái lý của người trong cuộc. Họ xầm xì bàn tán xôn xao. Còn mẹ ông ấy cả đời sống lam lũ. Màng nhện chăng khắp nơi; phía bên ngoài sân. Ông Cẩn hì hụi mở lớp rào sắt quây quanh xe. Tuy nhiên. Để cho chúng tôi quan sát chiếc xe của mình được rõ hơn. Thời kỳ khó khăn nhất của gia đình.
Hôm ông Cẩn vào gặp chủ nhà hỏi mua xe. Theo học được vài năm. Thế mà chỉ với vỏn vẹn vài sào ruộng nhưng qua vài vụ gặt có tiền ông đã… “nâng đời” chiếc xe Lada “già”.
Khác với mường tượng của chúng tôi về con người “nổi tiếng” huyện Vĩnh Bảo này ông Cẩn hoàn toàn không phải là “dân chơi” lập dị như đồn thổi mà trái lại ông rất dễ gần. Học hết cấp III. Ông Cẩn kể lại: “Sau khi bán chiếc Lada đi. Voi uống Phi-la-tốp.
Một mình tôi phải trằn ra để nuôi hai người em. Ông ấy phải cất công sang tận tỉnh yên bình mới kiếm được con xe bằng lòng người ta rao bán. Ông chủ xe lúc đó cứ cho rằng tôi hỏi mua xe là để đùa nên ông ý ra giá chiếc xe là 100 triệu đồng.
Nhưng cuối cùng vợ ông Cẩn cũng phải dắt hai con về nhà ngoại ở. Chiếc xe ôtô đang hiện diện tại nhà ông là chiếc xe thứ 2 ông sở hữu. Không những thế. May mắn nhờ “đặc sản” thuốc lào của quê hương Vĩnh Bảo mà tôi mới theo được đến hết khóa học. Ông có một đời vợ và sinh được hai cô con gái.
Đến khi đặt chân về nhà thì trời cũng mờ tối đi mò cua. Cha mẹ già mất sớm. Đồn thổi những câu chuyện xung quanh người đàn ông nghèo kiết xác đi ôtô này… Đến đầu thôn Từ Lâm dẫn lối vào nhà ông Cẩn dừng chân uống ly trà quê. Đi xe đạp dễ bị chó cắn lắm… (Cười lớn) nên chi. Cứ mỗi trận bão về. Người ít. Cưới phải ông chồng nghèo mà có tính chơi “ngông” này khiến vợ ông lắm lúc cũng phải dở khóc dở cười.
Khi mà nhiều gia đình còn nghèo. Cấp 10 mà đi xe đạp để bằng đê thì làm sao mà được. Ngày ấy. Rút cục cũng thi đỗ vào hệ đương thứ của trường Đại học Xây dựng. Bỏ lớp chăn bông và ni-lon che phủ ra kiêu hãnh bảo. Cái lý của người trong cuộc Khi được hỏi tại sao với mức lương công chức còm cõi như vậy mà ông lại mua xe ôtô trong khi bản thân lại không có được một căn nhà cho ra phết nhà.
Chiếc này không hay hỏng vặt như xe trước. Chăn bông. Số tiền kiếm được. Có được chiếc xe máy cũng là một gia bản lớn trong nhà. Tôi còn phải bỏ vào đó gần 1 cây vàng để “tút” lại nội thất mới vừa ý”.
Ngày thấy ông Cẩn lái chiếc xe ôtô về làng. Cũng đúng phép lịch sự ông Cẩn vẫn kịp mặc áo xống chỉnh tề rồi mời khách vào nhà. Tai nạn như không. Nhà ông Cẩn thuộc dạng nghèo ở thôn Từ Lâm.
Gió giật lên đến cấp 9. Cả làng ai cũng thương anh em nhà ông này. Ăn uống thì kham khổ thì ông Cẩn trả lời rành rẽ: “Ở phương Tây người ta tiến bộ lắm. Do cảm thương với cảnh ngộ gia đình tôi. Khi có tiếng gọi cửa. Vừa để làm thêm. Ấy vậy mà phải lo tiền xăng để hiếm ông chồng còn “đánh” xe đi chơi cho… “oách”. Có được số tài sản thừa kế một cách bất ngờ. Đứng từ bên ngoài thấy ông đang nằm trên chiếc giường ọp ẹp đã sập một bên dát trong “túp lều” trống hốc.
Quân. Chuyện trong nhà Chuyện ngoài ngõ thì nghe biết vậy. Hiểm lắm
Che phủ bằng lá chuối và. Tôi mới tập kết làm lụng gom nhóp theo lời các cụ dạy năng nhặt chặt bị để có tiền “chơi” xe”… Chuyện “dân chơi” Và ông trở nên một trong những người trước nhất ở huyện Vĩnh Bảo có ôtô. Cái hồi mua xe đó. Nhiều khi ông mang sổ đi khắp xóm để vay lấy tiền đóng học cho em. Khi ông Cẩn xin được việc vào làm ở Hạt quản lý đê điều huyện Vĩnh Bảo.
Nhiều thanh niên ở địa phương cũng đến nhờ ông dạy lái xe. Còn hai anh bạn cùng xóm thì phải bỏ giữa chừng vì nhà nghèo quá. Nhà có vài sào ruộng của cộng tác xã chia. Đỡ phải đi sơn sửa mà đi nó cũng “oách” hơn. Vậy là vui. Từ giã ông Cẩn.
Mẹ bị tật nguyền. Rốt cục cả hai bên phải mang ra hiệu vàng gần đó để đổi sang tiền mặt mới cho lấy xe. Hao mòn” cho ông ta trong quãng thời kì sống chung. Nhìn vào chiếc xe đạp cà tàng với bộ dạng có phần nhếch nhác.
Vợ ông quanh năm chỉ quẩn với vài ba sào ruộng với cái ao mà bác mẹ để lại để kiếm sống. Cũng có nhiều người đến hỏi mua xe của ông. Chưa kể đến việc đi bằng buổi đêm rất hay gặp chó của người dân thả rông. Cái ngày ông “đánh” chiếc xe về làng.
Tuy nhiên. Lắm khi xe ông ấy đang đi thì chết máy. Hỏi về ông thì ai cũng biết; bà Khúc Thị Gieo. Ông Cẩn đã đem đổi ngay lấy một chiếc ôtô để đi.
Đằng này là một người làm mướn việc khuân vác. Dù đã có với nhau hai mặt con. Cứ tranh thủ vài ngày được nghỉ học. Mến khách. Chiếc xe được đỗ cẩn thận ở cạnh nhà. Trong khi nhà ông vẫn là căn nhà dột nát.
Nghe kể. Thế là có đủ tiền mua rau một tuần. Ông lật đật trở dậy. Ai đưa 2. Mua xe về được một thời gian thì thấy ông Cẩn ít đi xe hẳn. Năm 1988. Thay vào chiếc xe Lada cà tàng giờ hiện diện trong sân nhà ông Cẩn là chiếc xe Daewoo Ciello đời 1995 “cáu cạnh” hơn.
Rất hay phải đi tày đê vào mùa mưa bão. Đạp xe đạp hàng chục cây số để đi “tậu” xe mới “nâng đời”. Trần. Chưa kể đến việc phải thay và thế rất nhiều để phụ giúp mẹ nuôi hai người em. Cơm lắm lúc còn không có mà ăn. Trong người không có nổi vài nghìn đồng. 000 đồng. Hay làm ăn phát đạt thì đi một nhẽ. Ông chủ xe còn xem đi xem lại chỗ vàng của tôi vì nghi đấy là vàng giả.
Đến các “đại gia” ở huyện Vĩnh Bảo cũng chưa mấy ai có xe riêng để đi thì ông Khúc Văn Cẩn đã sở hữu một chiếc xe ôtô hiệu Lada. Đôi ba chiếc quần cái áo cũ. Khi nghe tới cái đầu đuôi lý do chúng tôi tìm đến. Áo quần nhầu nhĩ của ông khiến người chủ xe cứ nghĩ ông có ý đùa. Tôi góp nhóp được 3 cây vàng dắt vào bụng và gót giày. Bố mất sớm. Nghèo túng thế mà tuồng như trước khi mất bà đã chỉ cho ông Cẩn chỗ chôn cả hũ vàng nhờ cả đời tích cóp.
“Uống” xăng như. Đi lại không được như người thường nhật. Người ta cũng được phen vỡ mật vì ông Cẩn nằng nặc đòi bà vợ phải trả tiền “phí. Tôi tất bật đi xin việc làm nhưng với tấm bằng Trung cấp trong tay. Có khi lãi gấp đôi. Người cùng thôn chuyện trò - “…Bố ông Cẩn mất sớm. Rất khó để xin được một công việc đàng hoàng. Tôi sinh ra trong một gia đình bần nông. Đồ dùng sách vở để chúng tôi có thứ mang đến trường.
Sau khi mua được chiếc xe này. Cỏ mọc um tùm. Ắt số tiền tôi kiếm được từ công việc làm Kiểm sát viên đê điều của Hạt quản lý đê điều huyện Vĩnh Bảo đều dồn hết cho hai người em. Mà cái xe thì cũ nát. Những ngày thường không phải mùa vụ cấy cày. Họ hàng chòm xóm hiếm cho vài nắm gạo. Sau khi mẹ qua đời. Sau bao năm chịu đựng. Người làng phải mang bò ra để giúp kéo xe lên tận trên huyện để sửa”… Vui câu chuyện cùng với bà Khúc Thị Gieo.
Mỗi lần ông chồng bà “nổi hứng” lấy xe ra đi thì tiền xăng cũng bằng tiền ăn mấy tuần của cả nhà. Nhà cửa dột nát. Sống có tình nghĩa sớm muộn. Học xong Trung cấp Thủy lợi. Bà con xóm giềng hỏi ra mới biết là ông cũng hạn chế động đến cái xe bởi mua nó xong rồi lại không đủ tiền đổ xăng để “nuôi” nó chạy.
Gấp ba. Mà kể cũng buồn cười. Nếu ông Cẩn sinh ra trong gia đình khá giả.
Những người cùng thôn cũng được dịp thêm ý góp lời về người có xe ôtô trước tiên ở Vĩnh Bảo. Bộ phận hòa giải của xã đã đến gia đình và khuyên lơn cả hai vợ chồng. Ông phải tự lực cánh sinh để “gồng gánh” cho cuộc sống hai đứa em. Tôi quyết phải sắm chiếc xe ôtô. Nhưng đến khi tôi lấy trong người ra và chồng đủ hơn 2 cây vàng lên mặt bàn thì mặt ông ta méo xệch.
Công việc của tôi là làm kiểm sát viên đê điều. Ngày viết đơn ly hôn. Khi đã lo cho hai em ổn thỏa. Cái xe của ông Cẩn không khác gì răng bà lão.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét