Tuy nhiên gây ức chế đến không chịu nổi phải kể đến các chú choai choai đi xe máy giữa đường, một tay cầm lái, một tay ôm bồ, xi nhan nháy liên tục trên từng cây số, nhất mực bắt các xe đi sau ngắm “chảo” của ý trung nhân mình
Nhưng vì có mạng hẩm hiu, ít được quan hoài nên phần lớn chuyện động chạm, hôn hít giữa các xe trên đường đều có duyên cớ từ tín hiệu đèn mà ra.
Một anh quần bò, áo phông vằn vện đạp thẳng vào chiếc đèn thách thức của khủng bố. , Đầu tiên là bật đèn lên cái đã, xi nhan trái, xi nhan phải. Duyên do là chị Wave dương đông, kích tây, rẽ trái nhưng lại lập loè xi nhan phải làm anh Matiz không biết đường nào mà lần.
Đèn pha: Bác tha cho em hiện chỉ cần bị quy kết là nhìn đểu thôi có khi cũng no đòn, chứ lại còn bị ai đó cầm đèn chiếu vào mặt thì quả là lộn máu lắm.
T. Tuyệt! Hành động và ứng khẩu đều đẹp. Bỗng roạt r. Khi lưu thông trên đường xe của bác có kêu to một tý, khói một tý, bẩn một tý. O.
Em “gián” khẩn khoản nháy pha 1-2 lần xin bác, bác cũng không tha. Bệnh viện cũng luôn mở rộng cửa với các bác ra giữa ngã tư rồi mới xi nhan xin đường, vì đã dính AIDS rồi thì còn đi “bi tất” làm gì nữa. Vậy là hai ông mù dở ngược chiều gặp nhau. Chỉ cần một tí ánh sáng nhè nhẹ ở thân xe thôi, một chiếc xe “bà già” bỗng trở thành ỏn ẻn, dịu dàng đầy nữ tính như một góa phụ ngây thơ vậy.
Vặt vãnh quá. Đèn xe quan yếu, cấp thiết thì chắc rồi, bác nào từng đi đăng kiểm ô tô thì rõ. Buồn cho chị Wave, nhưng đúng là oan gia cho anh Matiz. Chit chit chit chit. Mới làm cho ta khổ, chứ mấy chuyện to tát như giá dầu của các nước OPEC, chiến tranh Syria hay Triều Tiên phóng hoả tiễn thì.
Thế mà có bác cứ điềm nhiên quất thẳng đèn pha cường độ cao vào mặt quờ “lũ” xe mà bác coi là “giun, gián” bên làn đối diện hệt như quản giáo điểm danh tội phạm vậy. Ngã tư Nguyễn Trãi chiều tan tầm muộn, một chú khủng bố dừng trước đèn đỏ rồi mà lại còn nhá nhá chóa chóa đèn vào mặt người đứng sau.
Lườm rau, gắp thịt – Mầm non Văn Điển : Khoảng 19h ngày 14/8, anh Matiz BKS 29T - XX16 đang lưu thông theo hướng từ phố Lê Quý Đôn rẽ lên đê Nguyễn Khoái thì đâm vào đuôi chị Wave màu xanh khiến cả chị cùng xe lăn đùng ra đường và. Mong các bác đừng tự làm khổ mình, khổ người vì những điều vụn vặt này.
Hơn thế nữa, việc đưa ra tín hiệu chính xác, đáp trả kịp thời, kết hợp nhịp nhàng và hiểu ý các xe xung quanh duyệt xi nhan, đèn, còi không chỉ giúp chúng ta cùng về đích mau chóng, an toàn mà còn là một nét đẹp trong văn hóa xử sự của người tài xế.
Nhé”. Hôm đó lô tô 2 số về 87 theo biển số xe của chị Wave
“Mày vượt lên lấy đít tát thẳng vào mặt nó cho tao”, đây là nguyên văn tiếng hằm hừ của một bác mà thông thường rất đáng kính khi cùng em đi ôtô lên Thái Nguyên công tác. “Tao đạp vì tao không đem búa theo. “Sao anh đạp đèn của em?”. Nhưng độ theo cái kiểu thay đèn “sấm” vào đèn phanh rồi lắp chụp nhựa trong suốt ra ngoài như một đôi chú Nouvo, Wave thì dứt khoát không phải nghệ thuật mà là.
Mà mấy cái điều khiển đèn nó ở sát ngay tay ta, xa thì cũng chỉ 10cm là cùng chứ mấy. Thì còn được châm chước cho qua, chứ vỏ đèn bị mẻ chút xíu thôi thì cho dù xi nhan vẫn sáng các chú công an cũng cứ giơ gậy lên: họ - họ, xì tốp.
Chưa bao giờ em yêu các anh đầu gấu như hôm ấy. Ạ. Khó là làm sao có tiền mua ôtô để lái chứ xi nhan với đèn thì nhằm nhè gì. Hay mấy anh xe thể thao thì thường điểm vài ánh đèn nhỏ ở đuôi cánh cho xe thêm khỏe, thêm nhanh mà ai nhìn qua cũng đã con mắt. Độ xe thật sự là một nghệ thuật. Mà đèn không sáng thì mời bác về, khỏi phải kiểm những thứ khác.
Mấy bác sợ hao bình điện này chắc cũng thường massage tới Z mà không đi “bi tất”, nên việc chưa bị “hôn đường” hay dính AIDS chỉ là do may mắn mà thôi. Mời bác nộp phạt rồi về sửa cho nhanh. Phần sau xin khỏi kể.
Đèn phanh: Ông đánh tôi đi. Chẳng ai ác với các bác, mà đơn giản vì đèn, xi nhan quyết định một việc tối quan yếu, đó là “giao lưu”, “đoàn kết” giữa các phương tiện liên lạc. Khủng bố. Trời không mưa vẫn mặc áo tơi – ùn tắc là đây : Đây là các bác còn xa chỗ rẽ hay đã rẽ sang đường khác từ lâu rồi mà vẫn xi nhan đều đều làm những người phía sau đi cũng dở, ở nể xong.
Xéo lắm cũng oằn, anh “giun” điên lên bật pha trị lại. Thì đúng là thế thật, nhưng thực ra mấy cái thứ lặt vặt như cơm áo gạo tiền, con cái, bắt nhân tình.
Chưa cần biết Mẹc hay Bi, Si hay Cam. Thà chết không khai – Khách quen bệnh viện : Không xuống Văn Điển ngay như “lườm rau gắp thịt” mà tạt qua bệnh viện là các bác tự nhiên như ở nhà, thích là rẽ, thích là quẹo, không thèm quan hoài đến bà con xung quanh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét